Có những buổi chiều Sài Gòn mưa dầm dề, tôi hay kéo rèm, pha một tách cà phê sữa đá tan chảy, và lôi ra xem lại những bộ phim tình cảm cũ kỹ. Lần gần nhất là “When Harry Met Sally”, và dù đã xem đến mòn cả đĩa DVD từ thời sinh viên, tim tôi vẫn đập thình thịch ở cảnh họ thú nhận tình cảm trên ghế sofa ấy. Phim tình cảm hay, theo tôi, không phải lúc nào cũng cần mới mẻ hay bom tấn, mà là những câu chuyện khiến bạn rung động mỗi lần xem lại – như gặp lại người yêu cũ, vẫn thấy ấm áp xen lẫn chút tiếc nuối. Bạn có bao giờ tự hỏi, tại sao một bộ phim cũ kỹ lại có thể làm mình cười rồi khóc, rồi lại muốn ôm ai đó ngay lập tức? Là một đứa hay hoài niệm, tôi thích những bộ phim như thế, chúng như người bạn cũ, nhắc nhở rằng tình yêu có những khoảnh khắc vĩnh cửu. Hôm nay, tôi muốn kể bạn nghe về vài bộ phim tình cảm hay mà mỗi lần xem lại, tôi vẫn thấy lòng nao nao. Không phải danh sách chuyên nghiệp, chỉ là những chia sẻ từ trái tim một fan phim lẻ loi.
Hãy nói về “Casablanca” (1942) trước đã, bộ phim kinh điển mà nếu bạn chưa xem, thì thật phí hoài một phần tuổi trẻ. Humphrey Bogart và Ingrid Bergman trong vai Rick và Ilsa, gặp lại nhau ở Casablanca giữa Thế Chiến II, với những quyết định đau lòng về tình yêu và nghĩa vụ. Lần đầu tôi xem là ở lớp học phim ảnh đại học, và cảnh “We’ll always have Paris” làm cả lớp im bặt. Giờ đây, mỗi lần xem lại, tôi hay nghĩ về những mối tình bị thời gian chia cắt – như anh chàng cũ của tôi, giờ đã ở tận trời Âu. Nó hỏi bạn một câu hay: “Tình yêu có đáng để hy sinh tất cả không?” Với tôi, câu trả lời là có, vì bộ phim này dạy rằng, dù kết thúc buồn, ký ức vẫn đẹp đẽ. Xem đi, đặc biệt nếu bạn thích lãng mạn kiểu đen trắng, nó sẽ làm bạn rung động theo cách cổ điển nhất.
Rồi đến “Pretty Woman” (1990), bộ phim mà tôi vẫn cười khúc khích mỗi lần nhớ lại. Julia Roberts là Vivian, cô gái mại dâm gặp Edward – Richard Gere – chàng tỷ phú lạnh lùng, và từ đó là hành trình từ giao dịch đến tình yêu thật sự. Tôi xem phim này lần đầu với mẹ, năm 16 tuổi, và bà bảo “Con gái ơi, tình yêu đôi khi bắt đầu từ những nơi bất ngờ nhất”. Giờ lớn rồi, xem lại, tôi thấy nó không chỉ hài hước với những cảnh mua sắm điên cuồng trên Rodeo Drive, mà còn sâu sắc về việc chữa lành vết thương lòng. Bạn có tin vào chuyện cổ tích hiện đại, kiểu như cô bé Lọ Lem phiên bản Hollywood? Tôi thì có, vì mỗi lần xem, tôi lại muốn mặc váy đỏ và nhảy múa dưới mưa. Phim tình cảm hay thế này, xem lại vẫn thấy tươi mới, như lời nhắc nhở rằng ai cũng xứng đáng với một cái kết hạnh phúc.
Nếu bạn cần chút drama châu Âu, thì “The English Patient” (1996) là lựa chọn khiến tôi khóc hết nước mắt. Ralph Fiennes và Kristin Scott Thomas trong sa mạc Bắc Phi thời chiến, với câu chuyện tình yêu đam mê nhưng bi kịch. Phim dài, hơi lê thê, nhưng mỗi lần xem lại, tôi bị cuốn vào những cảnh quay hoang mạc mê hoặc và bản nhạc cello da diết của Yo-Yo Ma. Lần gần nhất, tôi xem một mình sau ca làm mệt mỏi, và nó như liều thuốc: “Ừ thì đau, nhưng tình yêu đích thực là thứ ta không bao giờ hối hận”. Bạn nghĩ sao nếu tình yêu của bạn bị lịch sử xen vào? Với tôi, bộ phim này là bài thơ về sự mất mát, và xem lại, nó vẫn rung động vì nhắc nhở rằng, một số câu chuyện tình yêu chỉ đẹp khi dang dở.

Chuyển sang hiện đại hơn, “Brokeback Mountain” (2005) của Ang Lee là bộ phim khiến tôi im lặng hàng giờ sau khi xem. Heath Ledger và Jake Gyllenhaal là Ennis và Jack, hai chàng cao bồi yêu nhau bí mật giữa những năm 1960 bảo thủ. Lần đầu xem, tôi khóc vì sự cô đơn của họ, và giờ xem lại, nỗi đau ấy vẫn nguyên vẹn – đặc biệt sau khi Ledger ra đi. Nó không phải phim tình cảm sướt mướt, mà là những cái nhìn lén lút, những đêm cắm trại dưới sao, và nỗi tiếc nuối muộn màng. Bạn có bao giờ tự hỏi, xã hội có thực sự cho phép ta yêu ai ta muốn? Phim này trả lời bằng cách làm tim bạn vỡ vụn, nhưng cũng chữa lành bằng thông điệp về sự chân thành. Xem lại, tôi vẫn thấy rung động, vì nó nhắc nhở rằng tình yêu đồng giới hay dị giới, cuối cùng đều là nỗi đau chung của con người.
Đừng bỏ qua “Call Me by Your Name” (2017), bộ phim Ý mùa hè khiến tôi muốn book vé đi Lombardy ngay lập tức. Timothée Chalamet và Armie Hammer là Elio và Oliver, chàng trai 17 tuổi và nghiên cứu sinh, yêu nhau giữa vườn cây và hồ bơi. Mỗi lần xem lại, tôi mê mẩn những cảnh quay chậm rãi, bản nhạc Sufjan Stevens, và khoảnh khắc đào chín mọng – biểu tượng cho sự non nớt của tình yêu đầu. Tôi xem phim này với bạn thân sau một mùa hè cô đơn, và chúng tôi nằm dài trên sàn, thì thầm về những “Oliver” trong đời mình. Nó hỏi: “Bạn sẽ làm gì với một mùa hè tình yêu, khi biết nó phải kết thúc?” Câu trả lời của tôi là tận hưởng hết mình, vì bộ phim tình cảm hay này dạy rằng, rung động đôi khi chỉ kéo dài ba tháng, nhưng ký ức thì mãi mãi.
Và cuối cùng, “Past Lives” (2023) – bộ phim Hàn Quốc mới mẻ mà tôi vừa xem lại tháng trước, vẫn còn ám ảnh. Greta Lee và Teo Yoo là Nora và Hae Sung, hai người bạn thời thơ ấu gặp lại sau 20 năm ở New York. Không kịch tính, chỉ là những cuộc trò chuyện về “nếu như”, về cuộc đời song song. Lần xem lại, tôi khóc vì nó chạm đến nỗi sợ lớn nhất: bỏ lỡ người ấy vì thời gian. Bạn có tin vào định mệnh không, kiểu như hai đường thẳng cắt nhau rồi xa mãi? Với tôi, phim này là lời thì thầm dịu dàng, và xem lại vẫn rung động vì sự chân thực – như nhìn vào gương soi lại những lựa chọn của chính mình.
Những bộ phim tình cảm hay này, với tôi, như những bức thư cũ trong ngăn kéo: mở ra là mùi hương xưa ùa về, kèm theo nụ cười và nước mắt. Chúng không chỉ giải trí, mà còn giúp ta ôn lại bài học về yêu thương, về buông tay và nắm giữ. Nếu bạn đang tìm những bộ phim xem lại vẫn thấy rung động, hãy thử một cái đi – và nhớ chuẩn bị khăn giấy nhé. Bộ nào làm bạn nao lòng nhất? Kể tôi nghe, biết đâu chúng ta lại cùng khóc vì một câu chuyện chung. Cuộc sống này, may mắn thay, vẫn còn những bộ phim để ta rung động mãi không thôi.kusex
